Hè 2012
Hè đó e lại gặp hắn, hehe (dù cục quê nó vẫn còn rất to nhưng… e vẫn cứ khoái). Lần này là hắn với bác qua nhà ngoại e chơi. Bác hắn nói chn với mẹ e, còn hắn thì… Vâng, hắn là của e, kakaka
E chẳng nhớ rõ 2 đứa đã nói những gì (nhìn thấy hắn thì đầu óc e nó mụ mị mất rồi ), e chỉ biết là e cứ ngồi cầm mấy cuốn truyện xếp tới xếp lui, lấy cuốn này chồng lên cuốn kia, lấy cuốn kia đặt qua cuốn nọ, đại loại là ko dám nhìn thẳng nên cứ kím chuyện làm í mà. Dù tỏ ra thờ ơ là thế, nhưng… ngồi trước mặt hắn, e chỉ mong thời gian nó ngừng trôi luôn đi. E chỉ muốn ngồi mãi như thế. Hắn đang ở trước mặt e – niềm vui nho nhỏ của e. Hắn có biết tim e loạn nhịp mỗi khi nghĩ đến hắn? Hắn có biết e hạnh phúc đến quên thở mỗi khi nhớ về gương mặt của hắn? Hắn có biết… hắn có ý nghĩa thế nào với e ko? Đôi khi e chỉ muốn được nói ra hết những tình cảm đó, nhưng… nói để làm gì nhỉ? E ko cần hắn đáp trả lại tình cảm của e, e cũng ko cần hắn phải bên e, ko cần hắn làm cho e hạnh phúc. Sự tồn tại của hắn tự nhiên đã là niềm hạnh phúc của e rồi. Nếu vậy thì… e nói để làm gì? Lặng im theo dõi hắn từ xa, e đã mãn nguyện lắm rồi (e thặc là vĩ đại)